
Rời Bình Định vào TP.HCM học công nghệ thông tin là một trong những quyết định đã mở ra bước ngoặt lớn trong cuộc đời tôi. Đó không chỉ là chuyến đi xa quê để học tập, mà còn là điểm khởi đầu cho hành trình gần 20 năm gắn bó với công nghệ, công việc và những trải nghiệm sau này.
Ngày lên đường, điều tôi mang theo không nhiều. Ngoài hành lý, có lẽ lớn nhất là mong muốn được học một nghề, có công việc ổn định và tự xây dựng tương lai bằng khả năng của chính mình.
Những ký ức về Bình Định vẫn luôn theo tôi trong suốt những năm tháng học tập và làm việc xa quê. Có lẽ vì vậy, mỗi khi nhìn lại hành trình của mình, tôi vẫn nhớ rất rõ ngày đầu tiên rời quê để vào TP.HCM.
Rời Bình Định vào TP.HCM – bước đầu của một hành trình mới
Quê hương luôn là nơi gần gũi, nhưng tuổi trẻ thường thôi thúc mình đi xa để tìm kiếm những cơ hội mới. Với tôi, Sài Gòn khi ấy là một nơi rất khác: đông đúc hơn, nhanh hơn và có nhiều điều mà một người trẻ từ Bình Định vào phải tự học cách thích nghi.
Nhưng trước khi thật sự đặt chân đến Sài Gòn, bản thân chuyến đi đã là một trải nghiệm mà đến bây giờ tôi vẫn còn nhớ rất rõ.
Ngày ấy, để từ Bình Định vào Sài Gòn, tôi phải lên những chuyến xe đò đường dài. Xe không có máy lạnh như bây giờ. Muốn có chút gió, người ta mở cửa sổ để gió ngoài đường luồn vào. Tôi ngồi trên xe từ khoảng 12 giờ trưa hôm trước cho đến gần 7 giờ sáng hôm sau mới tới Bến xe Miền Đông cũ.
Với một người trẻ hôm nay, có thể rất khó hình dung quãng đường ấy từng mệt như thế nào. Nhưng với những người thuộc thế hệ 8X đời đầu như tôi, chuyến xe đò từ miền Trung vào Sài Gòn thực sự là một thử thách.
Tôi vốn là một người khá khỏe, nhưng lại say xe rất nặng. Khi tới được nhà trọ ở Sài Gòn, tôi gần như kiệt sức và phải nằm nghỉ khoảng hai ngày mới tỉnh táo hẳn. Bây giờ nhớ lại, tôi vẫn thấy buồn cười: một chàng trai trẻ nghĩ mình đủ mạnh mẽ để bước ra đời, vậy mà chỉ riêng chuyến xe vào Sài Gòn đã khiến mình nằm bẹp mất hai ngày.
Có lẽ chính những trải nghiệm rất nhỏ như vậy khiến ký ức về ngày rời quê trở nên rõ hơn. Hành trình bắt đầu không phải bằng một hình ảnh hào nhoáng, mà bằng một chuyến xe đò dài, nóng, mệt và đầy cảm giác lạ lẫm.
Sài Gòn những ngày đầu trong mắt một người trẻ

Khi bước xuống Bến xe Miền Đông, Sài Gòn trong mắt tôi vừa lớn, vừa đông, vừa lạ.
Đó là một Sài Gòn vẫn còn những hình ảnh mà bây giờ gần như đã trở thành ký ức. Trên đường vẫn có những chiếc xe lam ba bánh, những chiếc xích lô máy và cả xích lô đạp xuất hiện khá thường xuyên. Nhịp sống đã nhanh hơn quê nhà rất nhiều, nhưng thành phố khi ấy vẫn mang một dáng vẻ rất khác so với TP.HCM ngày nay.
Nhìn lại, có lúc tôi tự hỏi: ngày đó sao mà cực thế không biết.
Đi lại khó hơn, phương tiện ít tiện nghi hơn, thông tin cũng không dễ tiếp cận như bây giờ. Không có điện thoại thông minh, không có bản đồ số, không có ứng dụng gọi xe. Một người mới từ Bình Định vào Sài Gòn gần như phải tự nhớ đường, tự hỏi người khác và tự học cách thích nghi từng chút một.
Nhưng chính trong những điều tưởng như bất tiện ấy, tôi bắt đầu học được bài học đầu tiên về sự tự lập. Rời gia đình cũng đồng nghĩa với việc bắt đầu tự chịu trách nhiệm nhiều hơn cho cuộc sống của mình, từ chuyện học hành, sinh hoạt đến những quyết định nhỏ hằng ngày.
Tôi không xem việc rời quê là một cuộc chia tay. Nhìn lại, đó giống như điểm bắt đầu của một hành trình mà mỗi chặng sau này đều ít nhiều liên quan đến quyết định ngày hôm ấy.
Vì sao tôi chọn học công nghệ thông tin?

Rời Bình Định vào TP.HCM với mục tiêu ban đầu chỉ là học một nghề, nhưng chính những trải nghiệm trong thời gian này đã dần đưa tôi đến với công nghệ thông tin.
Khi quyết định học công nghệ thông tin tại TP.HCM, tôi chưa nghĩ đến một con đường nghề nghiệp dài hàng chục năm. Đơn giản lúc ấy tôi thấy máy tính và công nghệ là một lĩnh vực mới, có nhiều thứ để tìm hiểu và có khả năng tạo ra cơ hội nghề nghiệp.
Càng học, tôi càng nhận ra công nghệ thông tin không chỉ là sử dụng máy tính. Phía sau một chiếc máy hoạt động bình thường là phần cứng, phần mềm, hệ điều hành, mạng và rất nhiều vấn đề kỹ thuật cần người hiểu và xử lý.
Tôi đặc biệt thích những thứ có thể nhìn thấy kết quả sau khi mình tự tay làm. Một bộ máy được lắp ráp hoàn chỉnh, một lỗi được xử lý hay một hệ thống hoạt động trở lại đều mang đến cảm giác rất rõ ràng rằng kiến thức mình học có thể áp dụng vào thực tế.
Có lẽ chính sự thực tế đó đã giữ tôi ở lại với nghề.
Những ngày vừa học vừa bước vào công việc thực tế
Kiến thức trên lớp chỉ là một phần. Điều giúp tôi hiểu nghề nhanh hơn chính là những công việc thực tế đầu tiên.
Tôi từng làm những công việc rất cơ bản như lắp ráp máy tính, giao hàng và hỗ trợ những vấn đề kỹ thuật nhỏ. Có những ngày bắt đầu từ sáng sớm và kết thúc khá muộn. Công việc không hào nhoáng, nhưng chính giai đoạn đó giúp tôi hình thành nhiều thói quen mà sau này vẫn còn sử dụng.
Tôi học được cách kiểm tra kỹ trước khi bàn giao, cách chịu trách nhiệm với việc mình đã nhận và cách xử lý một vấn đề thay vì chỉ tìm lý do cho nó.
Quan trọng hơn, tôi bắt đầu hiểu rằng nghề kỹ thuật không chỉ cần biết công nghệ. Người làm kỹ thuật còn phải biết lắng nghe, giải thích và tạo được sự tin tưởng cho người sử dụng.
Từ kiến thức trên lớp đến những bài học đầu tiên về nghề IT
Khi bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với công việc IT, tôi thấy khoảng cách giữa “biết” và “làm được” rất lớn.
Có những vấn đề khi học thấy khá đơn giản nhưng khi gặp trong thực tế lại hoàn toàn khác. Một máy tính không hoạt động có thể do rất nhiều nguyên nhân. Một hệ thống mạng gặp sự cố không phải lúc nào cũng có lỗi rõ ràng để nhìn thấy ngay.
Chính những tình huống như vậy buộc tôi phải hình thành cách tư duy có trình tự: kiểm tra từ những thứ đơn giản nhất, loại trừ từng khả năng và chỉ kết luận khi đã có đủ dữ liệu.
Sau này khi làm những hệ thống lớn hơn, từ mạng doanh nghiệp đến camera, smart home hay công trình kỹ thuật, cách tư duy đó vẫn còn nguyên giá trị.
Nhìn lại ngày rời quê, tôi hiểu đó là một bước ngoặt
Khi rời Bình Định vào TP.HCM, tôi chỉ nghĩ mình đang đi học để tìm một nghề.
Nhưng nhìn lại sau nhiều năm, tôi hiểu quyết định ấy đã mở ra gần như toàn bộ hành trình nghề nghiệp sau này.
Từ những ngày học công nghệ thông tin, tôi bước vào công việc lắp ráp và hỗ trợ máy tính. Sau đó là IT Support, quản trị hệ thống mạng, làm việc lâu dài trong môi trường doanh nghiệp rồi dần mở rộng sang điện nhẹ, sửa chữa văn phòng, smart home và nhiều lĩnh vực kỹ thuật khác.
Không có bước nào xảy ra ngay lập tức. Mọi thứ đều được xây từ những công việc nhỏ, những lần làm sai, những lần phải học lại và những cơ hội mình cố gắng nắm lấy.
Ngày tôi rời Bình Định vào TP.HCM học công nghệ thông tin vì vậy không chỉ là câu chuyện đi học xa quê. Với tôi, đó là điểm bắt đầu của một hành trình dài – hành trình học nghề, làm nghề và từng bước tìm ra con đường của chính mình.
Tác giả: Lý Quốc Tân
Hình ảnh: Hình minh họa được tạo bằng AI dựa trên ký ức và câu chuyện của tác giả.
